đẹp ko ?
Chủ Nhật, 12 tháng 2, 2012
Thứ Hai, 6 tháng 2, 2012
Thứ Ba, 31 tháng 1, 2012
Bài văn của bé sue
hix .. người anh hai trong câu chuyện nó viết là tui mới đau chứ ... huhuh
Cuộc sống này còn nhiều mảnh đời bất hạnh , tôi hiểu rõ điều ấy .Và một câu chuyện mà tôi sắp kể đây có lẽ sẽ không phải là thương tâm nhất ,nhưng đã cho tôi vô vàng cung bậc cảm xúc mà tôi vô vàng cung bậc cảm xúc mà rõ ràng hơn chính là sự tiếc thương và phẫn nộ .
Mùa hè năm ấy , gia đình tôi trở về quê ngoại .Ở vùng quê miền biển này ,tôi đã tìm được sự bình yên trong tâm hồn .Cứ mỗi ngày , gia đình tôi sẽ đi tắm biển vào những sớm tinh sương và đi dạo vào những chiều lộng gió .rồi sẽ đến 1 ngày , ba và mẹ đưa hai anh em tôi vào viện dưỡng lão để chăm sóc người già cũng như góp phần nhỏ gì đó cho đời . Khi vừa tới, ấn tượng đầu tiên mà tôi có chính là vẻ đìu hiu và đơn côi . căn nhà cũ kĩ nép mình sau dãy nhà cao tầng đồ sộ , nước sơn xỉn màu rêu phong như đã bị ai quên lãng . Nhưng đến khi thực sự bước vào trong khuôn viên ngôi nhà , tôi lại choáng ngợp bởi khu vườn hoa rực rỡ đang khoe sắc dưới ánh ngắng vàng hoe của mùa hạ .Khu vườn thật xinh đẹp và hoàn toàn tách khỏi thế giới đầy lo toan , trần tục bên ngoài . trong lúc tôi mãi ngắm nhìn thì thấp thoáng có bóng ai đi tới ,đó là bà …

Bà cũng như bao người cao tuổi khác , vẫn mái tóc bạc màu thời gian và khuôn mặt hiền từ, nhưng chỉ khác là đôi chân bà đã bị bệnh tật tàn phá . Rồi bà đưa đôi mắt mờ đục nhìn tôi và khẽ nở một nụ cười dịu dàng , chiếc xe lăn lặng lẽ quay đi sau đó . Ngay trong phút giây ấy , như một chút gì ngọt ngào , mềm mại len lõi vào tim tôi .Ngày sau , rồi ngày sau nữa , tôi vẫn đến viện .Những lúc rãnh rỗi ,tôi lại ngồi ngắm nhìn bà , nhìn bóng dáng chiếc xe trong khuôn mặt nhân từ của bà . Rồi hàng loạt những suy nghĩ ùa vào tâm trí tôi .Tại sao có những lúc bà lại nhìn ra khu vườn , nơi có cánh cửa nhỏ , tay thì mân mê vài mẫu giấy nhỏ ! hơn nữa , tại sao bà lại ở viện dưỡng lão này ? Tôi cứ băn khoăn mãi , đến khi cô viện trưởng kể :
- Bà ấy bị con mình đưa vào đây , đứa con tệ bạc ấy chưa một lần quay lại sau khi rời đi . Thậm chí hắn chẳng thèm gủi 1 bức thư thăm hỏi sức khõe của mẹ mình …..
- Bà ấy yếu lắm rồi , lẽ sống của bà ấy bây giờ chỉ là lời hứa không bao giờ thực hiện và niềm hy vọng đứa con sẽ trở lại . Nhưng biết làm sao được , cô không cách nào liên lạc được với hắn , thật sự không thể . tất cả những gì cô làm được là viết những bức thư giả danh hắn để duy trì nguồn sống ấy….
Nói tới đây cả cô và tôi đều lặng đi . Có lẽ chúng tôi đều đang theo đuổi suy nghĩ riêng của mình , nhưng dù những suy nghĩ ấy là gì thì vẫn chỉ xoay quanh bà , người mẹ đáng thương . Tôi thấy đau xót lẫn tức giận mỗi khi nhìn thấy bà thẫn thờ ngóng trông ngoài cửa nhỏ hay lúc bà vuốt ve những lá thư thẳng thớm , úa màu có mà trắng mới cũng có .Tôi thật chẳng hiểu vì sao con người kia lại có thể chối bỏ mẹ mình , người đã đứt ruột đẻ ra và nuôi nấng hắn . Chẵng lẽ người ta hay nói :
“ Cha mẹ nuôi con , biển trời lai láng
Con nuôi cha mẹ tính tháng tính ngày “
Tôi không thể hiểu làm sao hắn lại nhẫn tâm đến vậy .và tới tận bây giờ , tôi vẫn không thể hiểu ….
Từ ngày nghe câu chuyện ấy , tôi luôn có tới thăm bà đều đặn .Tôi có thể thấy , mỗi lúc cánh cửa mở ra là bà lại đưa mắt nhìn và thoáng qua đôi mắt ấy là niềm hy vọng , là sự chờ mong để rồi lại nhuốm màu thất vọng .Có nhiều lần , trong vô thức bà đã cất lên tiếng gọi : “ con ơi …” thật nhỏ , thật nhẹ nhưng cũng thật đau lòng . Tiếng gọi da diết , buồn thương vang vọng trong căn phòng nhỏ như đang vang lên trong tim bà mỗi ngày .Bà đã chờ từng ngày , từng ngày rồi đến từng tháng và tận bây giờ đã năm năm dài đăng đẳng .Không một lần trở về , một bức thư hay chỉ đơn giãn là một lần thăm hỏi . Đứa con ấy đã đẩy bà đi như phủi đi một vết bụi chứ chẳng phải là mẹ mình .Hắn đã tìm kiếm thứ hạnh phúc riêng cho mình mà trong thứ hạnh phúc ấy không có bóng hình của người mẹ . Liệu có bao giờ hắn nghĩ đến rằng : trong cuộc đời mải miết , công ơn đấng sinh thành là bao la ? hắn có nhớ về điều đó và có đền đáp ? tôi luôn muốn hỏi câu này .
Còn người mẹ đáng thương , căn bệnh của bà mỗi lúc một nặng , nay dù chỉ cử động nhẹ cũng đau . Thế nhưng mỗi sáng bà vẫn tưới cây , chăm hoa . Nhìn đôi tay run run của bà , khóe mắt tôi lại cay cay . Tôi giận cuộc đời sao bất công và tôi hận cái đứa con bất hiếu .Đã nhiều lần , tôi khuyên bà nghĩ ngơi , giữ gìn sức khõe nhưng luôn nhận được là lời từ chối .Hôm ấy bất chợt bà đã nói với tôi bằng giọng chậm rãi và yếu ớt :
- Cháu hãy nhìn xem , khu vườn này có xinh đẹp không ? khu vườn này như một thế giới và những bong hoa , ngọn cỏ chính là những sinh linh tồn tại trong thế giới đó . Những ngọn cỏ đó chính là những sinh linh tồn tại trong thế giới đó .Những sinh linh mà không tự nhiên mà tồn tại , mà lớn lên ,chúng cần có người chăm sóc và ta đang làm chuyện đó .Như các bà mẹ trên thế giới này đang chăm sóc tự hào về đứa con của mình .Ta tự hào về vườn hoa này đang khoe sắc cho đời cũng như tự hào hạnh phúc về con trait a , một đứa con hiếu thảo , nó viết thư cho ta mỗi tuần . Cháu có muốn xem không
Nhói , tim tôi chợt thắt lại , cảm thấy đau đớn ,chua xót cứ âm ỉ . Rồi khi nhìn thấy những bức thư được giữ gìn cẩn thận bị nhòa nước mắt thì hình ảnh bà đợi đứa con bất nghĩa lại hiện về và văng vẳng bên tai là câu nói của cô viện trưởng . Tôi run run cầm lấy bức thư , thì thầm : “ cháu đọc cho bà nghe nhé ?” trả lời cho câu hỏi ấy là nụ cười dịu dàng của bà . Từng bức, từng bức được đọc lên mỗi lúc khuôn mặt bà một giàn dụa nước mắt . Khi đã đọc hết thì bà cất lên câu hỏi như tự nhủ :
- Sao bây giờ nó vẫn chưa về ?
-
Bà ơi ! làm sao cháu có thể nói rằng người con yêu thương của bà sau khi đưa bà vào đây đã bỏ đi không quay trở lại . Tôi gượng cười , khẽ ngước lên nhìn bầu trời mùa hạ quang đãng , không một gợn mây , cơn gió cuốn những cánh hoa một cách hững hờ . Hỡi những cơn gió vô tình thổi kia ơi , liệu có thế nhắn giùm người mẹ đáng thương này rằng bà vẫn đang chờ đứa con quay về .Trái đất cẫn chậm chạp quay nhưng không ngừng lại vì ai luyến tiếc bất kì hạnh phúc nào cũng chẳng vì ai mà quay ngược lại .
Và tối hôm ấy tôi nhận được cuộc điện thoại nói rằng bà không thể qua hết ngày mai . Sửng sốt chua xót , đó là những gì tôi cảm thấy . suốt một đêm không ngủ , tôi cứ trằn trọc . tôi muốn bà hạnh phúc trước khi ra đi… nhưng , làm sao liên lạc với con người đó ? mà dù có thể , liệu hắn có chịu quay về ?
Khi tia nắng ban mai đầu tiên xua tan màn trời u tối , ánh nắng mặt trời dần bao trùm lên mọi vật , một buổi sang huy hoàng , thì cũng là lúc ý tưởng chợt nảy ra trong tâm trí tôi .Hay là nhờ anh Hai giả thành con bà ấy đi ? Tôi biết làm thế sẽ sai trái , tuy vậy để hoàn thành tâm nguyện trước khi ra đi cũng ko xấu , đúng không ? Dù chỉ là lừa dối nhưng còn hơn là không bao giờ . Tôi đã tin vậy đấy .
Tôi vội vàng thay bộ đồ tối màu , không phải vì nghĩ bà sẽ mất hay mặc cho đám tang bà mà chỉ vì tâm hồn tôi u uất như màu áo kia . Anh hai tôi thì mặc bộ vest lịch lãm như mong muốn của bà khi gặp con mình .Khi chúng tôi vừa tới thì cũng là lúc bà hấp hối .Anh hai vội đến bên giường , nắm lấy đôi tay gầy guộc và thủ thỉ : “ mẹ ơi con về đây ! “ bà khẽ mở to đôi mắt mờ nay đã sang lên vì hạnh phúc , bà nắm chặt lại tay anh cất tiếng nói ngắt quãng : “ tốt lắm … con ngoan ..con thế nào …” . Anh hai kể lại mọi việc như chúng tôi đã chuẩn bị trước , với giọng nghèn nghẹn .Trên khuôn mặt bà , hai hang nước mắt cứ tuôn trên má .Từ từ đôi mắt bà nhắm lại , bà đã chìm vào trong giấc ngủ vĩnh hằng . Chúng tôi , những người chứng kiến và cả anh hai nữa , không ai kìm được nước mắt . Cô viện trưởng quay lại nhìn anh em tôi , thì thào câu cảm ơn rồi trở về phòng , có lẽ cô muốn yên tĩnh .
Ngày bà ra đi là một ngày không rõ nắng mưa , tôi chỉ nhớ là có màu vàng buồn thương thấm vào khu vườn . Bà đã ra đi , có lẽ là một kết thúc tốt , là một dấu chấm hết cho những năm tháng đợi chờ khắc khoải . Dẫu tôi an ủi mình là vậy nhưng vẫn không sao chấp nhận đc. Mùa hè năm ấy cứ lặng lẽ trôi đi ….
Giờ đây , khi tôi đứng ở ngôi mộ tiêu điều , hoang tàn của bà thì cũng đã tròn 2 mùa hè . Cỏ đã mọc xanh um tùm , bia đá bám bụi cũ kĩ , không đc ai viếng thăm .Viện dưỡng lão đã chuyển đi nơi khác , khu vườn cũng đã úa tàn ,chỉ có những kí ức của chúng tôi – người chứng kiến vẫn còn mãi .” thế giới vẫn không ngừng thay đổi , chỉ có những kỉ niệm , kí ức trong tim ta vẫn chẳng bao giờ thay đổi “ đã bảy năm rồi , đứa con ấy vẫn chưa về thăm bà …
Bà ơi cháu luôn tự hỏi , có bao giờ bà trách con mình ? có bao giờ bà muốn níu kéo lại quá khứ ? chợt , một cơn gió nhẹ thoảng qua , phảng phất như mang theo nụ cười của bà lúc ấy ..từ giây phút ấy , tôi hiểu ra những gì lâu nay tôi vẫn thắc mắc .bà ơi , phải chăng nhìn đứa con lớn lên và khõe mạnh , bà đã mãn nguyện rồi , chỉ đơn giãn thế thôi , đúng không bà ? vì đứa con chính là lẽ sống của người mẹ . Hôm nay cũng là một ngày không rõ nắng mưa
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)